Không Bao Giờ Có Thời Điểm Hoàn Hảo Để Bắt Đầu ERP
Không bao giờ có một thời điểm thật sự thuận lợi để bắt đầu ERP.
Tôi có thể nói điều đó từ chính trải nghiệm của mình.
Lúc nào cũng có một điều gì đó quan trọng đang diễn ra. Chuyện gia đình. Chuyện công việc. Một món đồ tôi vừa mua. Một điều tôi không muốn bị “nhiễm bẩn”. Một thứ tôi không muốn bị phá hỏng bởi tác nhân kích hoạt.
Vì vậy, tôi cứ trì hoãn ERP.
Tôi tự nhủ mình sẽ bắt đầu sau khi sự kiện quan trọng qua đi. Sau khi mua món đồ đó. Sau khi ngày mới bắt đầu lại. Sau khi lo âu dịu xuống. Sau khi mọi thứ có vẻ an toàn hơn.
Vấn đề là OCD luôn tìm được một lý do khác để trì hoãn.
Luôn có thêm một ngày quan trọng, thêm một món đồ quan trọng và thêm một lý do để chờ đợi.
Đó là một trong những cái bẫy của OCD. Nó khiến bạn tin rằng quá trình hồi phục chỉ nên bắt đầu khi cuộc sống đủ an toàn. Nhưng nếu bạn chờ OCD đồng ý rằng đây là thời điểm thích hợp, bạn có thể phải chờ mãi mãi.
OCD Khiến Nỗi Sợ Hiện Tại Có Vẻ Khẩn Cấp
OCD có cách khiến ám ảnh hiện tại trở thành điều quan trọng nhất trên đời.
Tác nhân kích hoạt bạn đang đối mặt lúc này có vẻ khác biệt.
Từ bạn nghe hôm nay có vẻ khác biệt.
Món đồ bạn mua hôm nay có vẻ khác biệt.
Sự kiện diễn ra ngày mai có vẻ quá quan trọng để đem ra mạo hiểm.
Đó là cách OCD giữ bạn mắc kẹt.
Đối với tôi, OCD thường liên quan đến suy nghĩ ma thuật và sự nhiễm bẩn siêu hình. Một từ, một suy nghĩ, một bài hát hoặc một tác nhân kích hoạt có thể khiến thứ gì đó có cảm giác bị nhiễm bẩn hoặc bị nguyền rủa. Nếu tôi mua một món đồ vào ngày “không đúng” hoặc sau một tác nhân “không đúng”, OCD có thể bảo rằng món đồ đó đã bị phá hỏng.
Điều đó khiến ERP có cảm giác nguy hiểm.
Tại sao tôi lại cố tình phơi nhiễm với tác nhân kích hoạt khi một điều quan trọng đang xảy ra?
Tại sao tôi lại mạo hiểm làm “nhiễm bẩn” thứ mình quan tâm?
Nhưng đó chính là vấn đề. OCD đang dùng tầm quan trọng của cuộc sống để chống lại tôi.
Hai Tuần Sau, Nỗi Sợ Thường Trông Khác Đi
Một điều tôi học được qua nhiều lần thực hành ERP là nhiều tác nhân kích hoạt sẽ không còn mang cảm giác giống như ban đầu sau khi được phơi nhiễm đủ nhiều.
Lúc đầu, tác nhân kích hoạt có vẻ vô cùng lớn.
Nó có vẻ nguy hiểm.
Nó khiến tôi cảm thấy mình phải xử lý ngay lập tức.
Nhưng sau nhiều ngày hoặc nhiều tuần thực hành phơi nhiễm và chống lại hành vi cưỡng chế, cùng một tác nhân thường dần mất đi sức mạnh.
Tôi đã thấy điều này xảy ra rất nhiều lần với những từ gây kích hoạt.
Một từ mới xuất hiện. OCD bảo rằng nó nguy hiểm. Tôi tự hỏi có nên thêm nó vào danh sách phơi nhiễm hay không. Một phần trong tôi muốn né tránh vì đang có những điều quan trọng diễn ra.
Nhưng tôi đã trải qua mô hình này đủ nhiều để hiểu một điều quan trọng.
Nếu tôi tiếp tục né tránh, nỗi sợ thường lớn dần.
Nếu tôi đối mặt với nó qua ERP, nỗi sợ thường nhạt dần.
Không phải lúc nào cũng ngay lập tức. Không hoàn hảo. Không phải không có khó chịu. Nhưng điều đó xảy ra đủ thường xuyên để tôi tin tưởng quá trình hơn là tin OCD.
OCD Không Bảo Vệ Bạn
OCD muốn bạn tin rằng các hành vi cưỡng chế đang bảo vệ bạn.
Nó nói rằng các nghi thức giúp bạn an toàn.
Nó nói rằng né tránh sẽ ngăn thảm họa xảy ra.
Nó nói rằng bạn phải phục tùng để bảo vệ những người, địa điểm và đồ vật mình quan tâm.
Nhưng trong cuộc sống của tôi, OCD chưa từng thật sự bảo vệ tôi.
Trên thực tế, nó thường làm điều ngược lại.
Một ví dụ tôi thường nghĩ đến xảy ra khi tôi đang mặc một chiếc quần short. OCD bảo tôi rằng mình đã mặc sai vì nghi thức chưa được thực hiện đúng. Vì vậy tôi lặp lại. Tôi thử lại. Tôi tiếp tục phục tùng nghi thức.
Trong quá trình đó, tôi làm chấn thương lưng và sau đó cần được chăm sóc y tế. OCD không bảo vệ tôi khỏi điều đó. Nghi thức không khiến tôi an toàn hơn. Nếu có gì, chính việc nghe theo hành vi cưỡng chế đã góp phần tạo ra tình huống khiến tôi bị thương.
Ký ức đó nhắc tôi một điều quan trọng.
OCD hứa hẹn sự an toàn, nhưng nó không thật sự kiểm soát được sự an toàn.
Điều duy nhất nó kiểm soát là bạn trao cho nó bao nhiêu phần cuộc sống của mình.
Luôn Có Một Lý Do Để Chờ Đợi
Khi OCD nói rằng đây không phải thời điểm tốt để bắt đầu ERP, lời nói đó có thể nghe rất hợp lý.
Có thể ngày mai bạn có một sự kiện gia đình.
Có thể bạn sắp phải đi làm.
Có thể bạn vừa mua một món đồ đắt tiền.
Có thể bạn có một điều quan trọng và không muốn nó bị liên kết với tác nhân kích hoạt.
Tôi hiểu nỗi sợ đó.
Nếu OCD của bạn liên quan đến suy nghĩ ma thuật, bạn có thể lo rằng bắt đầu ERP hôm nay bằng cách nào đó sẽ làm nhiễm bẩn hoặc nguyền rủa một điều quan trọng.
Nhưng chờ đợi hiếm khi giải quyết được vấn đề đó.
Cuộc sống không dừng lại vì OCD.
Sự kiện gia đình vẫn sẽ đến.
Ngày làm việc vẫn sẽ đến.
Việc mua sắm vẫn diễn ra.
Tương lai vẫn tiếp tục tiến về phía trước dù bạn có thực hiện hành vi cưỡng chế hay không.
Đó là lý do chờ đợi khoảnh khắc hoàn hảo thường tự biến thành một hành vi cưỡng chế khác.
Bắt Đầu Từ Việc Nhỏ Vẫn Được Tính
Tôi không nghĩ ai cũng cần lao ngay vào bài phơi nhiễm khó nhất.
ERP lý tưởng nhất nên được lên kế hoạch cùng một nhà trị liệu có chuyên môn, đặc biệt khi triệu chứng nghiêm trọng.
Nhưng bắt đầu không phải lúc nào cũng có nghĩa là phải làm bài phơi nhiễm lớn nhất và đáng sợ nhất trước tiên.
Đôi khi bắt đầu chỉ là đặt lịch hẹn.
Đôi khi là viết ra thang mức độ phơi nhiễm.
Đôi khi là từ chối một hành vi cưỡng chế nhỏ.
Đôi khi là để một suy nghĩ khó chịu ở lại mà không cố sửa chữa nó.
Đôi khi là gửi email cho bác sĩ hoặc nhà trị liệu thay vì chờ thêm một tháng nữa.
Những bước nhỏ đó đều có ý nghĩa.
Ngay Bây Giờ Thường Tốt Hơn Hoàn Hảo
Có thể sẽ không bao giờ có thời điểm hoàn hảo để bắt đầu ERP.
Có thể sẽ không bao giờ có thời điểm hoàn hảo để bắt đầu quản lý thuốc cùng bác sĩ.
Có thể sẽ không bao giờ có một ngày OCD nói: “Bây giờ an toàn rồi. Bây giờ bạn có thể hồi phục.”
OCD không hoạt động theo cách đó.
OCD tồn tại nhờ trì hoãn, nghi ngờ và né tránh.
Quá trình hồi phục bắt đầu khi bạn ngừng chờ OCD chấp thuận bước tiếp theo của mình.
Đối với tôi, ERP chưa bao giờ thuận tiện. Nó chưa bao giờ xuất hiện đúng thời điểm hoàn hảo. Nó luôn yêu cầu tôi đối mặt với nỗi sợ trong khi cuộc sống vẫn tiếp diễn xung quanh.
Nhưng đó cũng chính là lý do nó quan trọng.
Mục tiêu không phải là hồi phục trong một căn phòng trống hoàn hảo, nơi không có điều gì quan trọng đang diễn ra.
Mục tiêu là hồi phục ngay trong cuộc sống thật.
Và cuộc sống thật bắt đầu từ bây giờ.
