OCD Và Hôn Nhân: Điều Cần Để Duy Trì Hạnh Phúc
Tôi hiện đang bước vào năm thứ ba của cuộc hôn nhân, và tôi phải thành thật rằng OCD đã khiến hôn nhân trở nên khó khăn hơn.
Điều đó không có nghĩa bản thân hôn nhân là vấn đề. Mỗi cuộc hôn nhân đều có những khó khăn riêng. Nhưng khi một người trong mối quan hệ mắc rối loạn ám ảnh cưỡng chế, điều đó có thể tạo thêm xung đột, căng thẳng và hiểu lầm trong đời sống vợ chồng.
Sống chung với OCD đòi hỏi rất nhiều tình yêu, sự kiên nhẫn, giao tiếp và trách nhiệm từ cả hai người.
Khi Người Bạn Đời Chưa Hoàn Toàn Hiểu OCD
Có những ngày tôi cảm thấy vợ mình vẫn chưa hoàn toàn tin rằng OCD của tôi nghiêm trọng đến mức nào. Nhưng vào những ngày tồi tệ, khi các triệu chứng tăng mạnh và những thôi thúc cưỡng chế gần như không thể kiểm soát, cô ấy nhanh chóng nhận ra OCD là có thật và rất nghiêm trọng.
Đó là một trong những phần khó khăn nhất khi OCD xuất hiện trong hôn nhân. Người không mắc OCD có thể không phải lúc nào cũng hiểu được những gì đang xảy ra bên trong. Họ có thể chỉ nhìn thấy hành vi, sự bực bội, việc né tránh hoặc các nghi thức.
Điều đó có thể gây tổn thương cho cả hai người.
OCD Là Trách Nhiệm Của Người Mắc Phải
Tôi nghĩ điều này cần được nói rõ: một người vợ hoặc chồng không bắt buộc phải ở lại trong một mối quan hệ khiến họ vô cùng bất hạnh, không an toàn hoặc bị tổn thương về mặt cảm xúc.
OCD có thể giải thích cho một số khó khăn, nhưng nó không thể biện minh cho hành vi lạm dụng. Người mắc OCD vẫn có trách nhiệm tìm kiếm điều trị, kiểm soát triệu chứng và chú ý đến cách hành vi của mình ảnh hưởng đến những người xung quanh.
Vai trò của vợ, chồng hoặc người bạn đời không phải là trở thành nhà trị liệu. Vai trò của họ là trao tình yêu, sự hỗ trợ, kiên nhẫn và động viên, trong khi người mắc OCD thực hiện công việc điều trị và hồi phục.
Chú Ý Đến Hành Vi Khi OCD Tăng Mạnh
Khi trải qua một đợt OCD nghiêm trọng, tôi phải tự nhắc mình cẩn thận với hành vi, đặc biệt là khi ở gần vợ và con.
Điều đó có nghĩa là tôi không thể trút sự bực bội, sợ hãi hoặc tức giận lên họ.
Khi bị kích hoạt, tôi thường cố gắng ở một mình trong một khoảng thời gian. Tôi tạo khoảng cách để có thể bình tĩnh lại và tránh làm tình hình trở nên tồi tệ hơn. Vợ tôi thường nhận ra khi có điều gì đó kích hoạt tôi, và cô ấy thường cho tôi sự yên tĩnh cùng không gian riêng.
Khoảng không gian đó giúp ích rất nhiều.
Giao Tiếp Giúp Giảm Tổn Thương
Một điều tôi đã làm tốt hơn là nói với vợ khi có điều gì đó kích hoạt mình.
Thay vì che giấu hoặc để nó âm thầm tích tụ, tôi thường có thể nói với cô ấy ngay khi điều đó xảy ra. Nhờ vậy, cả hai chúng tôi có cơ hội điều chỉnh và quyết định nên làm gì tiếp theo.
Giao tiếp tốt không khiến OCD biến mất, nhưng nó có thể giảm bớt sự bối rối và ngăn những cuộc tranh cãi không cần thiết.
Sự Hỗ Trợ Có Thể Trông Như Thế Nào
Vợ tôi đã hỗ trợ tôi trong những lần khám bác sĩ tâm thần tốn kém, những lần thay đổi thuốc và những ngày khó khăn khi OCD trở nên quá sức chịu đựng.
Vào ban đêm, đôi khi cô ấy pha trà hoa cúc cho tôi để giúp tôi ngủ và cảm thấy bình tĩnh hơn. Những điều nhỏ như vậy rất quan trọng.
Sự hỗ trợ không phải lúc nào cũng cần phải lớn lao. Đôi khi đó chỉ là sự kiên nhẫn, yên tĩnh, thấu hiểu hoặc giúp tạo ra một môi trường bình tĩnh hơn khi các triệu chứng tăng cao.
Cả Hai Người Đều Có Trách Nhiệm
Trong một cuộc hôn nhân bị ảnh hưởng bởi OCD, cả hai người đều có trách nhiệm.
Người mắc OCD có trách nhiệm tìm kiếm điều trị, duy trì chăm sóc đều đặn, thực hành các phương pháp như Phơi nhiễm và Ngăn chặn Phản ứng, đồng thời chịu trách nhiệm về hành vi của mình.
Người bạn đời có trách nhiệm hỗ trợ, thành thật và yêu thương mà không trở thành người phải chịu trách nhiệm cho chính OCD.
Hai điều đó không giống nhau.
Duy Trì Hôn Nhân Khi Có OCD
Tôi không ở đây để bảo bất kỳ ai nên xử lý cuộc hôn nhân của họ như thế nào, bởi mỗi mối quan hệ đều khác nhau.
Điều tôi có thể nói là OCD đã gây ra nhiều vấn đề trong chính cuộc hôn nhân của tôi. Trước đây tôi từng nói với vợ rằng nếu OCD của tôi trở nên quá sức chịu đựng đối với cô ấy, cô ấy có quyền rời đi. Điều đó không dễ nói, nhưng tôi tin rằng đó là sự thành thật.
Kết hôn với một người mắc OCD có thể rất khó khăn. Đôi khi tôi cảm thấy có lỗi vì những gì vợ mình đã phải trải qua cùng tôi.
Nhưng tôi cũng tin rằng nếu cả hai người giao tiếp, thiết lập ranh giới lành mạnh và cùng nhau cố gắng, cuộc hôn nhân sẽ có cơ hội tốt hơn.
OCD có thể tạo áp lực lên hôn nhân, nhưng trách nhiệm, điều trị, giao tiếp và sự hỗ trợ thật sự có thể giúp giảm bớt tổn thương.
